Barbra Streisand và “Woman in love”

(Barbra Streisand tròn 75 tuổi)
Barbra Streisand tên thật là Barbara Joan Streisand, sinh ngày 24 tháng 4 năm 1942 tại Williamsburg, Brooklyn (New York), cha là một thầy giáo mất sớm khi cô mới 15 tháng, mẹ cô đi làm thư ký tại một trường trung học công lập ở New York để nuôi cô và một người anh trai và những lúc túng quẫn quá, ba mẹ con cô phải về nhà ông bà ngoại để nương nhờ một thời gian. Một ngày kia, khi cô đang cắm trại với các bạn học ở xa, mẹ cô đã âm thầm làm lễ kết hôn với một người buôn xe hơi cũ và cô sẽ có thêm một cô em gái cùng mẹ khác cha nhỏ hơn cô 9 tuổi. Barbra kể rằng thời thơ ấu của cô có nhiều nỗi buồn vì tính tình của cha dượng cô hung bạo, còn mẹ cô chẳng tin tưởng gì mấy ở năng lực của cô và thấy dung mạo của cô cũng xấu xí nên chẳng làm gì để khuyến khích cô theo đuổi giấc mơ trở thành một nghệ sĩ biểu diễn.
Barbra theo học trường trung học Erasmus Hall, làm quen với cậu học sinh Neil Diamond cũng sống ở khu Brooklyn của thành phố New York như cô. Khi mới 15 tuổi, dù chưa tốt nghiệp trung học, cô đã đến thành phố New York để học diễn xuất và đã gặp vợ chồng Anita và Alan Miller tại Nhà hát Cherry Lane Theater ở Greenwich Village. Cô đã thỏa thuận với vợ chồng Alan Miller là cô sẽ giữ trẻ cho họ và bù lại, họ sẽ cho cô một học bổng để theo học khoa diễn xuất ở trường dạy kịch nghệ của Alan Miller. Năm 18 tuổi, sau khi tốt nghiệp trung học, cô không học đại học mà đến Manhattan (New York) thuê phòng ở trọ với vài người bạn để theo đuổi giấc mơ làm diễn viên, và chàng diễn viên Elliot Gould cô đã gặp trong thời gian sống ở đây sẽ làm lễ kết hôn với cô 3 năm sau đó (năm 1963) và chung sống với cô trong 8 năm. Ban ngày cô đi làm ở văn phòng và học diễn xuất và một ngày kia, những người bạn khuyến khích cô tham gia một cuộc thi ca hát ở một câu lạc bộ. Cô đã giành giải quán quân của cuộc thi, gây chú ý với giọng nữ cao (soprano) đặc biệt của cô nên được mời ký hợp đồng làm ca sĩ hát ở các hộp đêm của thành phố New York như Bon Soir và Blue Angel.
Bước đầu đến với sân khấu Broadway là lúc cô tham gia vở nhạc kịch “I Can Get it For You Wholesale” năm 1962, giành được giải thưởng do các nhà phê bình kịch nghệ New York trao tặng và được đề cử một giải Tony vì khả năng diễn xuất nổi trội trong vở diễn này. Bản thu âm vở diễn này đã là bản thu âm đầu tay của cô, tạo thuận lợi để cô ký được hợp đồng thu âm với hãng dĩa Columbia Records. Album đầu tay của cô tên “The Barbra Streisand Album” ra mắt năm 1963 rất thành công về thương mại và giành được 2 giải Grammy, trong đó có giải Grammy ở hạng mục Album của năm. 3 album nhạc nối tiếp nhau ra mắt ngay trong năm 1964 rất thành công, nhưng cô vẫn kiên trì tham gia diễn xuất trong các vở nhạc kịch thay vì tổ chức những chương trình ca nhạc cho chính mình. Cô tham gia diễn xuất trong vở nhạc kịch “Funny girl” trong hơn 2 năm, được đề cử một giải Tony và ca khúc “People” do cô trình bày trong vở nhạc kịch này đã trở thành ca khúc đầu tiên của cô lọt vào top 10.
Năm 1965, cô tham gia diễn xuất trong vở nhạc kịch truyền hình “My name is Barbra”, một vở kịch giành được tới 5 giải Tony và thành công vang dội này đã giúp cho cô được các nhà sản xuất truyền hình ưu ái dành cho quyền quyết định nội dung và cách diễn xuất trong 4 vở nhạc kịch truyền hình ra mắt công chúng những năm sau đó. Cô dàn dựng lại vở nhạc “Funny girl” trên sân khấu London vào năm 1966 rồi 2 năm sau bước đầu đến với điện ảnh khi chuyển thể vở nhạc kịch này thành phim màn ảnh rộng. Ngoài giải Oscar dành cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, cô còn giành được một Quả cầu vàng và được tặng danh hiệu “Ngôi sao của năm“. Sau khi góp mặt trong những bộ phim tiếp theo như “Hello, Dolly! “(1969) và “On a Clear Day You Can See Forever” (1970), cô chuyển sang đóng những phim hài không có ca nhạc. Đến đầu thập niên 1970, cô thành công rực rỡ với phim “The way we were” đóng chung với nam diễn viên Robert Redford, trong đó có 2 ca khúc “The way we were” và “Evergreen” đã trở thành những bài hit khi phát hành dưới dạng single.
Cuối thập niên 1970, cô hợp tác với người bạn học cũ thời trung học Neil Diamond để thực hiện những dự án âm nhạc và ca khúc “You don’t bring me flowers” cô song ca với anh đã trở thành một bài hit chiếm hạng nhất trên bảng xếp hạng âm nhạc cùng với một ca khúc khác là “No More Tears (Enough is Enough) song ca với Nữ hoàng nhạc disco Donna Summer.
Ca khúc “You don’t bring me flowers” Barbra Streisand song ca với Neil Diamond: https://youtu.be/ohU38WJV45c

Album ca nhạc thành công nhất trong sự nghiệp ca hát của cô là album “Guilty” ra mắt năm 1980, do anh em Gibb trong ban nhạc Bee Gees sản xuất với bài hit số 1 “Woman in love”. Từ đó, vị thế của Barbra đã được xác lập như là giọng ca nữ hàng đầu của nhạc pop và nhạc kịch tại Mỹ và trong 30 năm sau đó, những thay đổi trong sinh hoạt âm nhạc và trong thị hiếu của công chúng tại Mỹ và trên thế giới vẫn không ảnh hưởng gì tới vị thế và tiếng tăm của cô.

Năm 1980, Barry Gibb và hai người em song sinh của anh là Robin Gibb và Maurice Gibb trong nhóm nhạc Bee Gees đã sáng tác tất cả những ca khúc trong album “Guilty”, album nhạc thành công nhất trong sự nghiệp ca hát của Barbra Streisand. Ca khúc nổi tiếng nhất trong album này là “Woman in love” do Barry Gibb viết chung với Robin Gibb:

Life is a moment in space
When the dream is gone
It’s a lonelier place
I kiss the morning goodbye
But down inside, you know we never know why
The road is narrow and long
When eyes meet eyes
And the feeling is strong
I turn away from the wall
I stumble and fall
But I give you it all.

I am a woman in love
And I’d do anything
To get you into my world
And hold you within
It’s a right I defend
Over and over again
What do I do.

With you eternally mine
In love there is no measure of time
We planned it all at the start
But you and I live in each other’s heart
We may be oceans away
You’ll feel my love
I hear what you say
No truth is ever a lie
I stumble and fall
But I give you it all

I am a woman in love
And I’d do anything
To get you into my world
And hold you within
It’s a right I defend
Over and over again
What do I do

I am a woman in love
And I’m talking to you
You know I know how you feel
What a woman can do
It’s a right I defend
Over and over again

I am a woman in love
And I’d do anything
To get you into my world
And hold you within
It’s a right I defend
Over and over again.

(Cuộc sống là một khoảnh khắc trong không gian
Khi giấc mơ tan biến
Đó sẽ là nơi hoang vắng nhất
Em hôn từ giã buổi sáng
Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết chúng ta chẳng bao giờ hiểu vì sao
Đường đi hẹp và dài
Khi mắt nhìn vào mắt
Và cảm xúc thật mạnh mẽ
Em xoay lưng lại bức tường
Em ngã qụy
Nhưng em cho anh tất cả.

Em là một phụ nữ đang yêu
Và em sẽ làm tất cả
Để có anh trong đời
Đễ giữ anh nơi ấy
Đó là một quyền em sẽ bảo vệ
Mãi mãi không thôi.
Em sẽ phải làm gì

Với anh vĩnh viễn thuộc về em
Trong tình yêu chẳng hề có thời gian
Chúng ta đã giao ước ngay từ đầu
Nhưng em và anh ở trong trái tim của nhau
Dù có cách trở bởi những đại dương
Anh sẽ cảm nhận tình yêu của em
Em sẽ nghe được những lời anh nói
Không có sự thật nào là điều dối trá
Em ngã qụy
Nhưng em cho anh tất cả.

Em là một phụ nữ đang yêu
Và em nói với anh
Anh biết là em biết anh có cảm xúc ra sao
Điều một phụ nữ có thể làm
Đó là một quyền em sẽ bảo vệ
Mãi mãi không thôi.

Em là một phụ nữ đang yêu
Và em sẽ làm tất cả
Để có anh trong đời
Đễ giữ anh nơi ấy
Đó là một quyền em sẽ bảo vệ
Mãi mãi không thôi)

Ca khúc “Woman in love” với giọng ca Barbra Streisand (trong album “Guilty”):
https://youtu.be/hQLGCX8D-1Y
Video clip ca khúc “Woman in love”: https://youtu.be/yhoie_4UQk0

Ảnh: Barbra Streisand và album “Guilty”

( Huỳnh Duy Lộc )

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s